HƯỚNG DẪN NGƯỜI HỌC PHẬT

Cùng nhau học hỏi những bài giáo lý căn bản và kiến thức Phật học phổ thông.

Điều hành viên: Chanhientam, kimcang, Hieule

Hình đại diện của người dùng
binh
Bài viết: 7300
Ngày tham gia: 22/11/07 11:32
Giới tính: Nam

Re: HƯỚNG DẪN NGƯỜI HỌC PHẬT

Bài viết chưa xemgửi bởi binh » 08/04/15 07:03

PHÁP DUYÊN KHỞI
KHÔNG TÁNH – TÁNH KHÔNG

Theo thuyết nhân duyên của nhà Phật thì mọi sự, mọi vật đều do nhân duyên hợp lại mà thành.
Thí dụ : Một hạt giống làm nhân, gieo xuống đất, nó phải nhờ có các duyên như đất, nước, không khí và hơi ấm mới có thể phát triẻn thành cây được, và các duyên này phải liên tục ( đẳng vô gián duyên) cây mới tăng trưởng ( tăng thượng duyên ) và mới ra quả, và sau một thờI gian, khi quả đã chín mùi mớI thu hoạch được ( duyên ….. )

Tương tự như vậy, khi ta làm một việc gì, một hành động gì đó ta đã tạo ra một nhân, một chủng tử, lưu trữ trong Alaya thức, một ngày nào đó, có đủ duyên nó sẽ kết quả và ta sẽ là người nhận hậu quả của việc mình làm trước kia.

Thí dụ ta phạm tội giết người, ta đã tạo ra một ác nghiệp, Hiện nay người đó đã chết, nhưng trong những kiếp sau, khi nhân duyên hợp đủ, ta và người đó cùng sinh làm người, cùng gặp lại nhau, thì những mâu thuẫn sẽ phát sinh để dẫn đến kết quả là người đó sẽ giết lại ta. Như vậy khi tạo ra một ác nghiệp (như giết người, lừa dối, trộm cắp, cướp giật, phụ bạc, đánh đập độc ác v v… ) ngoài sự trừng phạt của pháp luật, ta còn phải chịu sự trừng phạt của luật nhân quả.

Cũng có những nghiệp đã tạo ra mà không phải trả quả , cũng giống như những hạt giống gieo lên trên đá, hay nơi khô hạn, không có nước, hay nóng quá, lạnh quá hạt giống không nẩy mầm được thì không phải trả quả. Thí dụ như các vị tu hành đắc đạo, chứng thánh quả, nhập Niết Bàn hay chứng vô sanh, được sanh về Tây Phương thì không đủ duyên để cho hạt giống nẩy mầm nên không phải trả quả.

Ngài Huyền Giác có nói
Tỏ rồi, nghiệp chướng hóa thành không
Chưa tỏ nợ xưa đành trang trải

Mọi hành động của con người tuân theo luật nhân quả, còn bản thân con người và mọi sự mọi vật đều tuân theo lý nhân duyên.
Theo lý Nhân duyên thì mọiI sự, mọi vật đêu do nhân duyên hợp lại mà thành, nên nó không có tự tánh.
Thí dụ con người có hay không?
Con người gồm có 2 phần : Thể xác và tinh thần. Chúng ta hãy phân tich:
Về thể xác
Thể xác này do tứ đại hợp thành, nếu thiếu một thì không thành cái thân này. Vì vậy không thể nói thân này tánh của nó là đất hay là nước v v…
Hơn nữa thể xác thì biến đổi từng ngày, nay trẻ, mai già. Thể xác không bất biến mà Ta thì bất biến ( bởi vì nếu biến đổi thì Ta không còn là Ta nữa) vì vậy thể xác không phải là “cái Ta” .

Như vậy có lẽ phần tinh thần sẽ là cái Ta chăng? Tinh thần gồm có tư tưởng và tình cảm. Về tình cảm thì khi ta buồn, lúc ta vui, nó luôn thay đổi, vậy thì tình cảm không thể là cái Ta được. Bởi vì cái Ta thì bất biến. vậy có lẽ là tư tưởng chăng? Lại càng không phải bởi vì tư tưởng biến đổi còn nhanh hơn nữa.
Vậy thể xác không phải là Ta, mà tư tưởng, tình cảm cũng không phải là ta. Vậy thì ta không có thật hay không có tự tánh.

Các vật dụng cũng thế.
Xét chiếc xe chẳng hạn. Chiếc xe hợp thành bởi rất nhiều bộ phận, nếu xét riêng từng bộ phận thì nó đều chẳng phải chiếc xe.
Tay lái ư? Không phải xe
Bánh xe ư ? cũng không phải xe,
Yên xe ư ? khung xe ư đêu không phải xe.
Như vậy xe là một tổng thể của tất cả những cái trên. Nó do những cái khác hợp lại mà thành, nó không có tự tánh.

Xét cái ấm trà này, nó làm bằng gì, xin thưa bằng sành. Vậy sành tự nhiên mà có à? Không phải , muốn có cái ấm này phải có đất xét, có tay thợ nặn ra, có men, có thợ vẽ hoa văn, có củi lửa có lò nung mới ra cái ấm này. Trong các duyên phụ trợ đó, nếu thiếu một cái thì đã không thành cái ấm trà.

Vì vậy ta thấy rằng mọi người, mọi vật, mọi sự ở trên đời này đều do nhân duyên tạo thành, nó không tự có. Vì vậy chúng không có tự tánh hay chúng không có tánh.

PHÁP
Ban đầu chữ pháp có nghĩa là phương pháp,
Phương pháp gồm một số các hoạt động, suy nghĩ, tính toán, ngôn ngữ để đạt đến một điều gì đó, để tạo ra một vật gì đó thí dụ
Phương pháp luyện kim là cách để tạo ra kim loại từ đất đá gọi là quặng mỏ.
Phương pháp luyện giọng là cách để phát âm đúng, nói cho đúng
Phương pháp toán học là cách suy nghĩ hợp lý dùng trong toán học.
Phật pháp là phương pháp để tu thành Phật
Pháp môn Tịnh Độ là phương pháp được xem như cánh cửa dẫn đến Tịnh Độ
V v ….
Nhưng như trên đã nói, người và vật đều là một tổng thể của các nhân duyên khác hợp lại mà thành nên nó được xem như là một pháp. Từ đó ngườI ta sử dụng từ PHÁP để chỉ bất kỳ một vật nào, một người nào, một tổng thể nào hay một phương pháp nào.

Tất cả mọi người, vật, đồ vật đều được gọi là PHÁP, trừ một thứ, nó chẳng do cái gì hợp lại mà thành cả, chẳng do một nhân duyên gì mà có cả , đó là TÂM, nói đầy đủ là CHÂN TÂM, do đó trước khi Đức Phật thị tịch, ngài có để lại một bài kệ

Pháp bổn pháp vô pháp
Vô pháp pháp diệt pháp
Kim phó phi pháp thời
Pháp pháp hà tằng pháp

Có nghĩa là
Pháp vốn là pháp không pháp
Pháp không pháp đó cũng là pháp
Nay ta giao lại cái chẳng phải pháp
Pháp nào chẳng phải là pháp ?

Cái mà đức Phật giao lại là cái chẳng phải pháp, mà trên đã nói , cái chẳng thể xếp vào pháp đó là TÂM, vì vậy trong bài kệ này có đầy đủ cả hai pháp là

Pháp Không tánh – duyên khởi ( Mọi vật không có tự tánh, chỉ do duyên khởi mà tạm có) , và
TÂM pháp. tức là pháp chuyên biệt về TÂM, tức Thiền tông sau này.

CHƠN TÂM còn gọi là TÁNH, tức là bổn thể, nguồn gốc của muôn vật, dù hữu tình hay vô tình. Tánh có nghĩa là cái thấy, biết. Do nó là cái thấy, biết nên có nó mới nhận biết được vạn sự, vạn vật, không có nó thì chẳng thể biết được. Do đó nếu ta thấy, biết một người, một vật gì , thì đều là do cái thấy biết của ta, người hay vật đó đều nằm trong cái thấy biết của ta cả.
Vậy thì tôi thấy anh, anh nằm trong cái thấy biết của tôi. Nhưng anh cũng thấy tôi, vậy tôi cũng nằm trong cái thấy biết của anh. Vì vậy mọi người đều có chung một tánh, vạn vật chung một tánh. Tánh đó nằm ngoài sự thấy biết, vì nó chính là cái thấy biết (nhưng không có cái gì ngoài nó) do đó ta không thể dùng cái thấy biết mà nhận biết được nó, nhưng không phải là nó không có, vì nếu không có nó ta đã không thể thấy biết. Do không thể nhận biết được nó nên mới gọi nó là TÁNH KHÔNG hay PHẬT TÁNH.
Vậy mọi người đều có Phật tánh, Phật tánh nằm ngoài sự thấy biết, nhận thức của chúng ta nên còn gọi là Tánh không.
Rồi tôi lại đứng lên và tiếp tục chiến đấu.
Tổ Ngẫu Ích đã nói :“Được vãng sanh hay chăng toàn là do có Tín - Nguyện hay không, phẩm vị cao hay thấp toàn là do trì danh sâu hay cạn”. Dù ngàn đức Phật xuất thế cũng chẳng thay đổi được lời phán định chắc như sắt này. Hễ Tin cho tới, dám chắc Tây Phương ông phải có phần

Hình đại diện của người dùng
Tây Phương Tịnh Sỹ
Bài viết: 494
Ngày tham gia: 22/12/13 23:53
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia

Re: HƯỚNG DẪN NGƯỜI HỌC PHẬT

Bài viết chưa xemgửi bởi Tây Phương Tịnh Sỹ » 07/06/15 20:12

A Di Đà Phật,

TPTS xin được thành kính cảm niệm và tán thán Công Đức từ những chia sẻ của Bác Bình giúp đỡ hàng hậu học sơ cơ đi sau như TPTS cùng những người học Phật hữu duyên hôm nay và mai sau.

Con Người giữa đời, thành đạt hay buông xuôi... cũng như trên Đường Đaọ mãi tiến lên hay thụt lùi ?
Điểm mấu chốt ở nơi Chí nguyện được bản thân tự lập lên trong buổi ban đầu.

Nên nếu có thể được, xin Bác Bình từ bi chia sẻ thêm về ý nghĩa của Tứ Hoằng Thệ Nguyện.

TPTS xin phép được đưa thêm đường link tới chủ đề: Kinh Phật Cho Người Tại Gia được Thầy Thích Nhật Từ từ bi biên soạn:
http://www.daophatngaynay.com/vn/tu-sac ... i-gia.html

TPTS, hoan hỷ kính chào, A Di Đà Phật
Phật, Chúng Sanh Tánh thường rỗng lặng
Đạo cảm thông không thể nghĩ bàn
Lưới đế châu ví Đạo tràng
Mười phương Phật Bảo hào quang sáng ngời
Trước Phật Đài Thân con ảnh hiện
Cúi đầu xin thệ nguyện quy y...
Ma Ha Bát Nhã Tát Bà Ha...

Hình đại diện của người dùng
binh
Bài viết: 7300
Ngày tham gia: 22/11/07 11:32
Giới tính: Nam

Re: HƯỚNG DẪN NGƯỜI HỌC PHẬT

Bài viết chưa xemgửi bởi binh » 08/06/15 06:52

Bồ tát vì thuơng xót chúng sanh nên phát nguyện : "Chúng sanh vô biên thệ nguyện độ"
Vì phiền não làm cho chúng sanh đau khổ, nên Bồ tát phát nguyện: " Phiền não vô tận thệ nguyện đoạn"
Để làm được những việc trên, cần phải có nhiều phuơng pháp, nên Bồ Tát phát nguyện : " Pháp môn vô lượng thệ nguyện học"
Để việc cứu vớt phổ quát đến mọi chúng sanh nên Bồ Tát phát nguyện : " Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành".

Đối với người tu Thiền Tông thì tâm từ bi là căn bản. Các vị tu để cứu độ chúng sanh, nên cũng là Bồ Tát.

Xem mỗi niệm như một chúng sanh, Bồ tát phải độ tận chúng sanh, nên không để phát sinh một niệm. (gọi là chúng sanh vô biên thệ nguyện độ)
Mọi dao động của tâm đều dẫn đến phiền não, nên Bồ Tát trụ tâm bất động. (gọi là phiền não vô tận thệ nguyện đoạn)
Do tâm chẳng động thì đại định phát sinh. Do Định nên Bồ Tát phát sinh trí Bát nhã, hiểu thấu mọi pháp môn của Phật (gọi là pháp môn vô lượng thệ nguyện học)
Do trí Bát Nhã này mà Bồ Tát đạt đến Diệu Giác, Đại Giác Ngộ. (Nên gọi là Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành).
Rồi tôi lại đứng lên và tiếp tục chiến đấu.
Tổ Ngẫu Ích đã nói :“Được vãng sanh hay chăng toàn là do có Tín - Nguyện hay không, phẩm vị cao hay thấp toàn là do trì danh sâu hay cạn”. Dù ngàn đức Phật xuất thế cũng chẳng thay đổi được lời phán định chắc như sắt này. Hễ Tin cho tới, dám chắc Tây Phương ông phải có phần

BATKHONG1985
Bài viết: 1583
Ngày tham gia: 03/07/11 20:10
Giới tính: Nam

Re: HƯỚNG DẪN NGƯỜI HỌC PHẬT

Bài viết chưa xemgửi bởi BATKHONG1985 » 22/06/15 16:21

binh đã viết:P
Cũng có những nghiệp đã tạo ra mà không phải trả quả , cũng giống như những hạt giống gieo lên trên đá, hay nơi khô hạn, không có nước, hay nóng quá, lạnh quá hạt giống không nẩy mầm được thì không phải trả quả. Thí dụ như các vị tu hành đắc đạo, chứng thánh quả, nhập Niết Bàn hay chứng vô sanh, được sanh về Tây Phương thì không đủ duyên để cho hạt giống nẩy mầm nên không phải trả quả.


Về chỗ này BK thấy chưa ổn lắm. Khô cạn, nóng -lạnh cũng chỉ là những pháp nhất thời, cũng phải biến đổi, khô cạn thì biến thành có nước, và hạt giống ấy lại theo đó mà sanh.

Hạt giống đã gieo nhất thiết trổ quả, chỉ khác ở chỗ cách tiếp nhận của người nhận lại và quả báo cũng có sự biến chuyển nặng nhẹ, chứ tuyệt đối không có chuyện là biến thành không có gì. Một vị ở Tây Phương mà không chuyển được nghiệp quả thì sẽ làm Bồ Tát trở lại Ta Bà để thọ nhận quả báo dưới hình thức là duyên độ sanh.

Chúng ta tu vừa để chuyển đổi nghiệp quả để nó thành nhẹ dần, cũng vừa tâm sáng bất động để chịu đựng nghiệp quả một cách tốt nhất.

Ngài Huyền Giác có nói
Tỏ rồi, nghiệp chướng hóa thành không
Chưa tỏ nợ xưa đành trang trải


Chữ Không là Ngài muốn nói đến cái Tâm Không Dính Mắc, Tự Tại Trong mọi hoàn cảnh của một người Kiến Tánh. Trang trãi là sự lo tính phiền não nơi Tâm người chưa tỏ ngộ tâm tánh.
Tái sanh là do VÔ MINH=không rõ bản chất của sắc, thọ, tưởng, hành, thức
Sang - hèn, đẹp - xấu, khổ - vui, ... là do THÂN, KHẨU, Ý đã tạo
Khéo tạo hưởng niềm vui, có ác sẽ nhận ác, tất thảy do nơi mình
Người trí cầu triệt Vô Minh, thanh tịnh THÂN, KHẨU, Ý, được an lành giải thoát

ngusi
Bài viết: 94
Ngày tham gia: 13/12/13 02:12
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia

Re: HƯỚNG DẪN NGƯỜI HỌC PHẬT

Bài viết chưa xemgửi bởi ngusi » 23/04/16 10:04

hay


Quay về “Phật học tổng quát”

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách